Nại hà tình trung
Chương 1: Trở về
Dịch: Shin (chungtolabengoan)
Biên: meomoon86
Năm năm ai còn nhận ra ai???
***
Tại sân bay Hải Thành Ngân Hà.
“Kính thưa quý khách, chào mừng ngài đến với Hải Thành. Hải Thành đêm nay trời nhiều mây, gió phương nam cấp 2 – cấp 3, nhiệt độ ngoài trời là 25 độ, tốc độ gió là 77. Chúc ngài có một chuyến đi vui vẻ.”
” Welcome Ladies and gentlemen…”.
Diệp Cận đẩy chiếc kính râm trên mặt. Ngửa đầu nhìn bảng bay trước mắt nhanh chóng xuất hiện những kí tự màu hồng.
Trở lại Hải Thành lần này, hắn nhớ lại cảm giác hưng phấn xưa kia. Cảm giác này lan khắp cơ thể khiến hắn phát run, làm cho mỗi một tế bào trong cơ thể nảy lên. Thực ra, hắn rời khỏi Hải Thành chưa quá năm năm. Có vài người coi năm năm thật buồn chán, ngày qua ngày đều lặp đi lặp lại. Mà đối với vài người thì năm năm cũng đủ để long trời lở đất.
Diệp Cận kéo hành lý đi ra đại sảnh của sân bay, vừa mở điện thoại ra liền thấy tin nhắn của Thành Duệ…
“Diệp Cận tiểu tử, cuối cùng ngươi cũng đã trở về, lão tử nhớ ngươi muốn chết. Nếu không phải mấy hôm trước cha ta phái ta đi Thành cảng công tác, lại không thể đem theo nhiều người thì ta nhất định sẽ bay đến cùng ngươi. Ta đã cho Tiểu Hồng và a Thiên đến đón ngươi, lát nữa các ngươi sẽ ăn cơm trên lầu biển, coi như là vì mời khách từ phương xa đến dùng bữa. Chờ ta trở về nhất định sẽ đãi ngươi một bữa.”
Diệp Cận trở về liền cho hắn biết tin tức đầu tiên, xong đi ra khỏi đại sảnh liền nhìn thấy Lỗ Hồng đứng ở cửa ra vào, sau lưng dừng lại một chiếc xe Jeep màu đen.
Xa xa thấy Diệp Cận, Lỗ Hồng tiến đến vài bước, có chút không nhận ra, “Diệp ca?”.
Diệp Cận gật đầu mà cười cười, hướng đến chỗ hắn “Đã lâu không gặp.”
Lỗ Hồng vẫn như xưa, nhưng so với năm năm trước xem ra càng thêm khỏe mạnh, dù khuôn mặt vẫn hoàn toàn như trước, không che giấu được biểu lộ.
Lỗ Hồng thở phào nhẹ nhõm, vội vã nhận lấy hành lý từ tay hắn, lúng túng nói: “Ngài đã thay đổi nhiều, tôi có chút không nhận ra rồi.”
Diệp Cận không nói gì, người khác nếu như trong hoàn cảnh này sẽ vô cùng phấn khích, còn hắn bất kể là tính cách hay vẻ bề ngoài đều không có chút thay đổi.
Diệp Cận liếc nhìn phía sau Lỗ Hồng, “Chỉ có một mình ngươi sao?”
Lỗ Hồng là người hầu của Thành Duệ, trừ hắn ra còn có Khâu Thiên. Lần này Thành Duệ đi Thành cảng, để lại hai bọn họ chính là vì giúp đỡ Diệp Cận, một lần nữa dẫn hắn đi tham quan Hải Thành.
Lỗ Hồng nghe hắn hỏi Khâu Thiên thì lập tức khổ mặt.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Diệp Cận gỡ kính râm xuống.
Lỗ Hồng đối diện ánh mắt của hắn mà không dám nói dối, chỉ ấp úng gật đầu “Hắn bị ông chủ Thiểu Hòa giữ lại.”
Ông chủ Thiểu Hòa – Vương Vĩnh Lợi là một người tài ba, ngay từ đầu công ty Thiểu Hòa chỉ có cái vẻ bề ngoài, trên danh nghĩa ấy tiến hành xuất nhập khẩu cảng Mậu Dịch như đám người rửa tiền. Kết quả khiến cho Vương Vĩnh Lợi nếm được ngon ngọt, vài năm hoạt động thuận lợi.
Năm đó, lúc Diệp Cận vừa đi khỏi Hải Thành cũng là lúc công ty Thiểu Hòa chuẩn bị đưa ra thị trường, hiện giờ năm năm trôi qua, công ty này đã trở nên nổi tiếng khắp Hải Thành vì nộp thuế lớn.
Lỗ Hồng miệng nói ông chủ Thiểu Hòa đương nhiên không phải Vương Vĩnh Lợi, mà là con trai độc nhất của Vương Vĩnh Lợi – Vương Quỳnh. Năm đó, Diệp Cận và hắn có quen biết nhau, Vương Quỳnh không lớn tuổi nhưng tính khí đủ kiêu ngạo, nhìn lại những chuyện mà hắn làm ra chỉ sợ mấy năm qua không có gì tiến bộ.
“Vì sao Vương Quỳnh không cho Thành Duệ chút thể diện, không lẽ vì mấy năm qua Thành Duệ làm việc không được tốt hay hắn đã gây ra nhược điểm gì.”
Lỗ Hồng tưởng hắn nói đùa nên không dám kể lại cho hắn nghe, cẩn thận nhìn sắc mặt người kia mà nói, “Không biết nên đánh giá hắn như thế nào, nghe nói lần này ngài trở về Hải Thành để thu thập thông tin nên hắn cố ý giữ Khâu Thiên lại, để chờ ngài đến gặp hắn.” Lỗ Hồng đứng trước mặt Diệp Cận, không dám nói dối.
Diệp Cận biết rõ hắn là người thành thật, không nghĩ rằng trung thực đến mức cả lời nói đều truyền đạt nguyên văn, nếu như Thành Duệ đã biết chuyện thì chỉ sợ hắn phải đi uống đủ một hũ.
“Nếu như vậy, chúng ta liền tới đó một chuyến.” Công tử ca thật giống Vương Quỳnh, thích nhất là “chơi”, chỉ cần “chơi” đến thỏa thích thì không có việc gì là không thể giải quyết.
Diệp Cận suy nghĩ một lúc, tự nhận ra năm đó trình độ của mình không đến mức không thông thạo, đuổi một cái hẳn công tử ca có lẽ dư xài rồi. Vì vậy hắn để Lỗ Hồng trực tiếp lái xe đến “Kim Nhạc Đô” của Vương Quỳnh. Số quán bar nổi tiếng đầu năm nay thật sự không nhiều như nhà giàu mới nổi. Tuy nhiên, thời điểm chính giữa đúng là rất khó phân được giới hạn trong đó.
Diệp Cận vừa đến cửa đã thấy có người chạy vào thông cáo, tiếp theo là vài người đi ra dẫn họ vào trong. Ngồi ngay ngắn ở trên ghế salon là Khâu Thiên, thấy Diệp Cận bước vào hắn liền đứng bật dậy, dù là lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Cận nhưng hắn vẫn nhận ra ngay, áy náy gật đầu với Diệp Cận, sau đó không vừa ý nhìn mặt Lỗ Hồng.
“Diệp ca.”
Khâu Thiên chưa kịp nói lời nào thì người phía sau đã cắt ngang cổ họng hắn, trực tiếp lôi hắn trở lại ghế sô pha.
“Diệp thiếu gia.” Người ngồi trên sa lon vẫn chưa đứng dậy mà ngồi vững như bàn thạch, nghiêng đầu nhìn về phía Diệp Cận. “Thật sự là trăm nghe không bằng một thấy, lần này Diệp thiếu gia trở về Hải Thành, cuối cùng ta cũng đích thân được gặp mặt, ta uống trước một chén, trước cạn làm kính, xem như là vì mời khách từ phương xa đến dùng cơm.” Hắn bưng ly rượu đỏ lên rồi một hơi uống cạn sạch, ánh mắt nhanh chóng hiện lên một tia mê ly, loại thanh sắc hỗn độn này nhanh chóng lộ rõ vẻ sa đọa.
Năm đó Diệp Cận có gặp mặt Vương Quỳnh, nhưng đối phương hoàn toàn không gây ấn tượng gì cả.
Diệp Cận nhìn cái chén được rót thêm rượu đỏ chậm rãi nở nụ cười, “Khách khí, ta vừa mới quay về Hải Thành mà Vương thiếu đã sắp xếp đặt tiệc, thật sự sẽ khiến ta được sủng ái mà lo sợ.”
Hắn nhận lấy chén rượu mà người bên cạnh đưa tới, nhẹ nhàng lắc chén rượu, rồi đột nhiên thấp giọng, khẽ cười nói, “Vương thiếu muốn chơi như thế nào?”
Ánh mắt Vương Quỳnh bâng quơ, cũng không ép hắn uống hết chén rượu kia. Hắn hất cằm về phía trước, bỗng bên cạnh xuất hiện một nam nhân trẻ tuổi mặc áo gi-lê đứng lên.
“Nghe nói năm đó Diệp thiếu gia chơi phi tiêu rất giỏi, ta có người bạn vừa mới đến cũng có chút hứng thú, chi bằng Diệp thiếu gia và hắn chơi một ván tỉ thí?”.
Đột nhiên Khâu Thiên nhíu mày lại, Lỗ Hồng đứng bên cạnh cũng thay đổi sắc mặt. Người nào không biết năm đó Diệp Cận bị thương nặng ở cổ tay chứ.
Mà ngược lại, giờ đây Diệp Cận lộ rõ sắc mặt vui vẻ.
“Được thôi, cũng đã nhiều năm ta chưa chơi phi tiêu, nhân cơ hội này luyện tập tay một chút.” Nói xong, Diệp Cận cởi áo khoác đưa cho Lỗ Hồng.
“Diệp ca”. Khâu Thiên vừa hé miệng ra liền bị Vương Quỳnh nghiêng đầu nhìn một cái, còn trấn an mà vỗ vỗ chân của hắn, “Tiểu Khâu à, Diệp thiếu gia đâu có nói gì, ngươi cũng không nên quá lo lắng.”
Khâu Thiên trầm mặc.
Người trong quán bar đưa tới cả hộp phi tiêu, Diệp Cận nhận lấy tiêu hộp, “301, 501 hay là tranh giành hồng tâm?”
Vương Quỳnh khoát ngón tay, cười tủm tỉm nói, “Không cần phiền phức như vậy, ta chơi SHOOT OUT đi.”
“SHOOT OUT?”
“Diệp thiếu gia có chuyện gì sao?”
“Không. Đương nhiên không là thành vấn đề.” Diệp Cận chậm rãi nở nụ cười…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét